Thứ Hai, 27 tháng 7, 2020

Độc Thoại...

Anh biết cơ hội để em có thể đọc được những dòng chữ này là rất nhỏ, nhưng a vẫn muốn viết ra đây, còn để làm gì thì anh cũng chẳng biết nữa.

Anh nhớ em rất nhiều.

8 ngày rồi mình chẳng nhìn thấy nhau, chẳng ôn hoà mà còn cãi cọ vì những bất đồng. Rõ ràng quá mà, ngay từ đầu là do a cố chấp vì anh biết em và anh chẳng hợp nhau tí nào cả. Vậy mà cũng đã cùng nhau đi qua được gần một năm trời rồi, số phận này thật khó giải thích nhỉ.

Trước tiên a phải xin lỗi em, vì cuối cùng a đã không chịu đựng được nữa, cuối cùng a vẫn là kẻ ra đi, anh không xứng đáng với sự "từ bỏ" của em. Nhưng anh cũng muốn em nhìn nhận lại bản thân mình một chút, anh không muốn ra đi, nhưng a cũng không biết phải làm sao nữa rồi.

Anh muốn viết ra đây tất cả những gì mà anh phải kìm nén suốt một năm qua, để làm gì thì anh cũng không biết nữa.

Đầu tiên vì những gì em và nyc của em dành cho anh. Cũng chẳng trách em được vì lúc đó là do anh tự nguyện yêu em, tự nguyện bên cạnh em, nhưng giá mà em đừng đem anh ra làm kẻ thay thế, lấp đầy khoảng trống của em. Đừng bắt anh phải hẳng ngày hằng giờ phải thấy em còn tiếc thương về tình cảm cũ, những ngày cũ. Anh phải đi ăn bộ ba, rồi hằng ngày nhìn em ngồi nói chuyện với cậu ta ngay sau khi đưa em về nhà. Thậm chí đang đi chơi với anh, em đòi về sớm chỉ vì cậu ta đòi gặp em một lúc. Những lần đó em có biết anh đau như thế nào không ? Rồi câu chuyện cái răng, sau đó là đòi chia tay anh để quay lại với cậu ta, và hàng tấn những câu truyện khác nữa... nhưng thôi, do anh chấp nhận mà, em đâu có bắt anh phải chịu thế đâu. Là do anh.

Thứ hai, sự so sánh của em dành cho anh, mỗi lần hai đứa bất hoà, to tiếng em lại đem anh ra so sánh với quá khứ của em. Lạ nhỉ, cái này thật sự anh rất khó chịu, dù rằng anh biết, cậu ta giỏi hơn anh rất nhiều. Nhưng chắc em cũng hiểu cảm giác bị so sánh với con nhà người ta đúng chứ ?

Thứ ba, những điều anh hứa, anh rất có gắng để làm được cho em, còn những gì em hứa, em chỉ đơn thuần là để đó và cố gắng vì một cái gì đó cho bản thân em. Nhưng cái này làm sao trách em được chứ. Em đã nói trước với anh rồi mà nhỉ. À mà có thể coi đó là thất hứa được không em, vì em đã hứa bao nhiêu lần rồi mà em không làm được.

Thứ tư, em có thật sự biết anh muốn gì không nhỉ ? Ngoài việc mở quán cafe ra, anh còn từng có ý định giúp em mở hàng make, rồi một nơi để chăm sóc những con thú cưng như chó mèo, muốn ngồi cafe lúc rảnh rỗi, muốn ngồi đâu đó yên tĩnh mà nhìn ngắm dòng đời... Những chuyện này chưa bao giờ anh nói toẹt ra, nhưng chỉ cần để ý thì có thể biết ngay thôi. 
Em thì muốn những thứ gần như trái ngược anh hoàn toàn, như anh muốn tĩnh lặng, em thì muốn náo nhiệt, anh thì muốn thời gian rảnh làm việc gì đó, em thì chỉ muốn nằm và ngủ, anh muốn đi chơi là đi ko cần lo nghĩ, em thì tính toán chi tiết nên hay không... Nhưng sống thì nghĩ nhiều, rong chơi thì cần đơn giản. Và như em thấy, anh vẫn vào nơi nào náo nhiệt vì em, thời gian rảnh anh vẫn nằm ngủ giết thời gian cùng em, em bảo không có tiền đi chơi, anh cũng lại hủy kế hoạch để ở nhà. Anh luôn chiều theo ý em, còn em có bao nhiêu lần chiều theo ý anh nhỉ ?

Thứ năm, vì chuyện bức tường, anh bảo em suy nghĩ nhưng rồi anh quyết định, chắc em sẽ trách anh thôi nhỉ ? Nhưng em à, anh đã chờ để em quyết định, nhưng cho đến khi em bảo em chấp nhận chịu khổ để đi thuê nhà còn hơn là lấy nhau về ăn riêng mà chung sân chung cổng. Cho đến lúc đó, anh mới tự quyết định. Những lí do của em đưa ra, thật sự anh không hiểu được. Ăn mặc thoải mái, hôn nhau ngoài sân, em đã thử nghĩ rằng kể cả đi thuê nhà hay mua nhà riêng, em và anh cũng có thể đứng mà hôn nhau ngoài sân được không ? Anh cũng nói bao lần là ăn riêng là riêng, bố mẹ anh sẽ không can thiệp vào, nhưng em không tin đó thôi, và cũng còn rất nhiều điều em không tin anh nữa. Em cũng luôn quá khứ để định hình tương lai. Ai cũng sẽ thay đổi nhưng em luôn định hình rằng anh sẽ thay đổi xấu đi chứ ko phải là tốt hơn. Tại sao vậy ???

Và cuối cùng, là tối ngày chủ nhật tuần trước, em dẫn bọn nhỏ đi chơi và a bảo anh ốm  không đi xa được. Em bảo anh như thể là khi to tiếng với em xong là anh muốn ốm ấy, trong khi em biết rõ là anh dễ bị sốc nhiệt rồi, em còn nhớ những gì em nhắn cho a tối hôm đó chứ ? Và trưa hôm sau, khi em nói từ "Đéo" với anh, thì anh biết là mãi mãi anh cũng chỉ ở phía sau nyc của em, mãi mãi là cái bóng của cậu ta. Mãi mãi chỉ là sự lựa chọn của em mà thôi.

Em luôn muốn em là nhất, nhưng trong tình yêu thật lòng, không phân cao thấp, mà cả hai phải hi sinh vì nhau mới bền vững.
Em bảo trong tình yêu đúng nghĩa, ai yêu nhiều hơn kẻ đó thua cuộc, nhưng vốn dĩ trong tình yêu không có thắng thua, người thắng cũng sẽ là kẻ thua cuộc mà thôi.
Và chuyện tình yêu là chuyện của con tim, khi đẩy tình yêu cho lí trí quyết định thì không còn là tình yêu nữa, lí trí sẽ tạo ra điều kiện và toan tính, mà những điều kiện và toan tính sẽ không thể hạnh phúc dài lâu được. Đúng là lúc đầu nên để lí trí lựa chọn người phù hợp nhưng sau đó, vẫn là nên trả lại tình yêu cho con tim nuôi lớn hơn. 
Như nhà chị gái em, em có thấy chị em thật sự hạnh phúc không ?

Anh chẳng trách gì em đâu, vì tất cả là do anh tự nguyện mà, còn em thì có thể trách anh được, vì anh là kẻ nói lời chia tay mà.

Mà thôi, đến cả nói với em những điều này mà anh còn không dám nói thì bỏ qua đi nhỉ, em sẽ lại vui vẻ sớm thôi, chuyện của anh và em chưa đủ sâu đậm như với ngày xưa của em mà. 🙂🙂🙂


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Translate