Anh ấy.
Anh ấy luôn ngồi đó, ngồi ở cái bàn duy nhất ngoài ban công tầng 2 của quán. Bất kể nắng mưa, anh vẫn luôn ngồi đó.
Lần đầu cô nhìn thấy anh ngồi ở đó là vào ngày đầu tiên cô đi làm ở quán café này, cô nhận công việc này để kiếm thêm chi phí học hành đỡ đần cho bố mẹ dưới quê.
Cô không biết tên anh, không biết tí gì về anh, bởi anh chỉ là một khách hàng của quán, nhưng cô có ấn tượng với anh. Ấn tượng với cái cách mà anh chỉ ngồi duy nhất cái bàn đó khi anh tới cửa hàng này, cái cách anh lịch sự hỏi nhường lại cái bàn đó khi vô tình có một khách hàng nào tới trước và ngồi ở chỗ quen thuộc của anh, hay cái cách mà anh kiên nhẫn chờ tới khi vị khách nhanh chân kia đứng lên ra về để anh có thể ngồi cái bàn ấy.
Anh cũng rất ít nói nên cô cũng chẳng thể nào làm quen được với anh, Cô đã làm ở đây được gần 1 năm, nhưng số lần cô có thể nói chuyện với anh không quá 10 lần.
Những ngày đầu mới đi làm, cô còn có thể hỏi anh vài câu khi order đồ uống, nhưng lúc đó cô lại không hề có ấn tượng gì với anh. Khi cô có ấn tượng với anh rồi thì chẳng còn cơ hội nữa, bởi 1 tuần 7 ngày anh chỉ uống duy nhất một loại đồ uống khi tới quán. Mà từ lúc đến cho tới lúc thanh toán ra về, anh gần như không để cái tai nghe rời khỏi tai mình. Anh lúc nào cũng trầm tư nhìn về ra ngoài ban công xuống phía cuối con đường đầy cây xanh.
Anh trở thành khách quen của quán ngay từ khi quán mới mở, ý tưởng lắp cửa kính chắn gió bụi mưa nắng ở khu vực ban công này cũng là của anh, cái giá sách nhỏ nhoi ở bức tường bên trái quầy bar cũng là do anh gợi ý cho anh chủ cửa hàng. Cô chỉ biết nhiêu đó về anh.
Có 1 lần duy nhất, cô bắt gặp anh đang nhìn cô, đó là khoảng tháng thứ 5 cô đi làm, hôm ấy là một ngày khá đặc biệt với cô bới đó là ngày đầu tiên cô được anh chủ quán ưu ái để cô làm pha chế chính của quán, và cốc café đầu tiên cô pha với danh pha chế xịn ấy là anh gọi. (Dĩ nhiên là cô đã trải qua một khoảng thời gian học việc và làm thử đồ dưới sự chấm điểm của anh chủ cửa hàng.) Khi anh uống cốc café ấy, cô nhìn chăm chăm phản ứng của anh, một phần là vì cô muốn biết thái độ của một người khách ruột của quán khi lần đầu uống cốc café do cô pha, phần là vì cô rất thích nhìn anh mỗi khi cô có thời gian rảnh rỗi trong ca làm của mình. Cô cứ nhìn chăm chăm anh, cho tới khi anh đặt cốc café xuống và quay lại nhìn cô. Ánh mắt của anh và cô chạm nhau trong khoảnh khắc, cô đỏ mặt cúi cuống lau cái cốc vừa rửa, khi ngẩng mặt lên thì anh đã lại nhìn về phía ngoài ban công như mọi khi rồi.
Hôm ấy là một ngày oi bức đầu mùa hè, cô tới quán làm như mọi khi, nhưng anh không còn ngồi ở ban công đó nữa, cô tự nhủ “có lẽ anh có việc bận, trước nay cũng có vài lần anh không đến rồi mà.” Nhưng cô không biết rằng, mãi sau này ban công quán Café số 42 ấy luôn luôn vắng bóng anh, một chàng trai có cái nhìn xa xăm tới phía cuối hàng cây của con đường ngoài ban công ấy. Một vị khách mà cô nhân viên xinh đẹp đã phải lòng từ rất lâu.
Một năm sau.
Cô kết thúc đời sinh viên của mình, xin được một công việc đúng với ngành học của cô với sự giúp đỡ của anh chủ quán. Tuy không còn làm ở quán nữa, nhưng cô vẫn thường xuyên ghé quán, ngồi nhìn ra chỗ anh hay ngồi, cũng vài lần cô ngồi đúng chỗ mà anh hay ngồi, và nhìn đúng hướng anh nhìn. Đôi lần anh chủ quán thấy cô ngồi đó và nhìn xa xăm, anh hỏi cô tại sao cô hay ngồi chỗ ấy. Cô chỉ dám trả lời rằng đó là chỗ có view đẹp nhất quán, chứ cô chẳng dám thừa nhận rằng “cô nhớ một vị khách cứng đầu từng chỉ ngồi duy nhất chỗ này.”
Mỗi lần cô ngồi ở vị trí anh ngồi cô lại tự hỏi “anh ấy nhìn thấy gì ở hướng đó nhỉ?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét