Uống một ngụm cafe, anh bảo tôi
- Tháng sau anh dọn về nhà mới rồi, sắp sếp buổi ghé anh làm bữa tân gia.
Tôi gật gù đồng ý.
Anh lại bảo tôi:
- Chú cũng xem thế nào đi, mải chơi mãi thế thì được à? Phải vợ con vào mới tu chí được.
- Em vẫn ít tuổi mà.
Tôi vẫn lấy cái lí do muôn thủa để chống chế.
Anh lại bảo
- Bằng tuổi mày ngày xưa anh lấy vợ được 1 năm rồi, còn sắp có cả bé rồi. Tuổi thọ giờ ngắn tranh thủ đi.
Tôi cười trừ.
Anh lấy vợ được 5 năm, ngày trước anh cũng lông bông nhưng từ khi lấy vợ, anh tu chí hẳn, không chơi bời gì nữa.
Năm nay anh 27 tuổi, vừa hoàn tất thủ tục mua nhà, để đầu tháng sau anh dọn về ở. Món quà sinh nhật 29 tuổi anh dành cho vợ anh. Đúng là chỉ khi lập gia đình, những thanh niên yêu "mặt đường" như tôi và anh mới có thể ổn định.
Chị - vợ anh quay ra hỏi tôi:
- Thế chuyện của em với cô bé kia sao rồi ?
- Chiều nay cô ấy bay rồi ạ.
- Thế sao mày không đi tiễn nó? Anh quay ra hỏi tôi.
- Em với nó vừa đi chơi hết ngày hôm qua rồi. Tốt hơn là không nên xuất hiện nữa.
- Chị không hiểu tại sao hai đứa mày lại quyết định thế nữa.
- Đến cả em còn chẳng hiểu nữa là.
- Tuổi trẻ mà. Ngày xưa anh với em chẳng suýt nữa thì cũng thế còn gì.
Anh nhìn chị rồi cười.
Tôi cũng chỉ biết cười.
- Tháng sau anh dọn về nhà mới rồi, sắp sếp buổi ghé anh làm bữa tân gia.
Tôi gật gù đồng ý.
Anh lại bảo tôi:
- Chú cũng xem thế nào đi, mải chơi mãi thế thì được à? Phải vợ con vào mới tu chí được.
- Em vẫn ít tuổi mà.
Tôi vẫn lấy cái lí do muôn thủa để chống chế.
Anh lại bảo
- Bằng tuổi mày ngày xưa anh lấy vợ được 1 năm rồi, còn sắp có cả bé rồi. Tuổi thọ giờ ngắn tranh thủ đi.
Tôi cười trừ.
Anh lấy vợ được 5 năm, ngày trước anh cũng lông bông nhưng từ khi lấy vợ, anh tu chí hẳn, không chơi bời gì nữa.
Năm nay anh 27 tuổi, vừa hoàn tất thủ tục mua nhà, để đầu tháng sau anh dọn về ở. Món quà sinh nhật 29 tuổi anh dành cho vợ anh. Đúng là chỉ khi lập gia đình, những thanh niên yêu "mặt đường" như tôi và anh mới có thể ổn định.
Chị - vợ anh quay ra hỏi tôi:
- Thế chuyện của em với cô bé kia sao rồi ?
- Chiều nay cô ấy bay rồi ạ.
- Thế sao mày không đi tiễn nó? Anh quay ra hỏi tôi.
- Em với nó vừa đi chơi hết ngày hôm qua rồi. Tốt hơn là không nên xuất hiện nữa.
- Chị không hiểu tại sao hai đứa mày lại quyết định thế nữa.
- Đến cả em còn chẳng hiểu nữa là.
- Tuổi trẻ mà. Ngày xưa anh với em chẳng suýt nữa thì cũng thế còn gì.
Anh nhìn chị rồi cười.
Tôi cũng chỉ biết cười.
"Nhẹ lòng giữa cuộc buông tay
Thanh xuân ai chẳng yêu sai vài lần."*
...
"Nhà giả kim" quyển sách em mua tặng sinh nhật tôi năm ngoái. Em không thích đọc sách, nhưng em lại dành nguyên một ngày để lang thang khắp phố Đinh Lễ để chọn quyển sách này cho tôi. Em bảo: "trên bìa nó ghi là cuốn sách bán chạy chỉ sau kinh thánh, nên em nghĩ là nó hay nên mua cho tôi."
Lần đó, tôi chưa đọc cuốn sách, tôi không biết nó nói về cái gì.
Cho tới tận hôm nay, ngày em đi tới nơi cách xa tôi một ngàn bốn trăm tám mươi ba cây số. Tôi đọc cuốn sách này. Tôi biết nó nói về cái gì rồi. Tôi cũng biết không phải vì lời tựa bán nhiều của cuốn sách mà em mua nó để tặng tôi. Em cũng có mục đích cả đấy chứ. Vài tiếng nữa là em sẽ bay. Sẽ cách xa tôi gần 1500 km trong vòng 3 năm tới. Tôi không biết nói gì. Tôi chỉ biết chúc em đạt được ước mơ của em. Cũng như em muốn tôi đạt được ước của mình.
Lần đó, tôi chưa đọc cuốn sách, tôi không biết nó nói về cái gì.
Cho tới tận hôm nay, ngày em đi tới nơi cách xa tôi một ngàn bốn trăm tám mươi ba cây số. Tôi đọc cuốn sách này. Tôi biết nó nói về cái gì rồi. Tôi cũng biết không phải vì lời tựa bán nhiều của cuốn sách mà em mua nó để tặng tôi. Em cũng có mục đích cả đấy chứ. Vài tiếng nữa là em sẽ bay. Sẽ cách xa tôi gần 1500 km trong vòng 3 năm tới. Tôi không biết nói gì. Tôi chỉ biết chúc em đạt được ước mơ của em. Cũng như em muốn tôi đạt được ước của mình.
"Hứa với trái tim rằng một ngày nắng êm đềm
Anh sẽ trở về tìm lại chốn cũ thân quen
Liệu khoảng trời năm ấy có còn em."*

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét