namdialga
"Dù có phải chịu bao nhiêu tổn thương thì vẫn mạnh mẽ. Bởi Lòng Tốt không có nghĩa là Yếu Đuối"
Thứ Hai, 27 tháng 7, 2020
Độc Thoại...
Thứ Hai, 12 tháng 6, 2017
Ban công tầng 13
Khoảng thời gian trước, lúc em vẫn còn chờ tôi đón đưa mỗi ngày.
Em hay hỏi tôi: "sau này anh muốn sống trong một ngôi nhà như thế nào?"
Những lần như thế, tôi lại chỉ tay lên một toà chung cư nào đó và bảo: "một căn hộ ở tầng 10 hay 15 như thế kia kìa, để mỗi lần ra ban công anh có thể nhìn thấy mọi người."
Mỗi lần như vậy, em lại ngưng không nói gì rồi lảng sang chuyện khác.
Tôi biết, em không muốn ở trong một căn hộ chung cư bé tẹo. Em có ước mơ nhiều hơn thế nữa. Nhưng không phải em là người quá trọng tiền bạc. Tôi đọc được điều đó trong mắt em.
...
Sau này, tôi tự chủ động thoát khỏi tầm mắt em. Không vì lí do gì cả. Chỉ là bất giác trong khoảng thời gian đó, tôi thấy mình không xứng đáng với em.
Tôi hẹn em buổi cuối cùng rồi cắt đứt liên lạc với em, xin nghỉ việc, lên một chuyến bay. Tôi dọn đến một căn hộ chung cư ở tầng 13, ngay ngã tư khu phố trung tâm thành phố khác. Thành phố mà trước kia tôi và em có hẹn viếng thăm.
Tôi cảm thấy có lỗi với em, nhưng tôi đâu thể ích kỉ chỉ nghĩ cho mình mà làm em phải bỏ ước mơ để chịu khổ cùng tôi.
...
Buổi sáng ngày hôm qua, bầu trời thành phố này thật trong đến kì lạ. Tôi kéo chiếc ghế ra ngoài phía ban công nhìn xuống ánh đèn giao thông phía ngã tư bên dưới. Bất giác tôi đánh rơi ly cafe trên tay vì bóng dáng một cô gái đang dáo dác nhìn quanh, chờ đèn xanh để qua đường...
Thứ Năm, 25 tháng 5, 2017
Quán cafe trong con ngõ cụt.(Phần 1)
Một con ngõ cụt, nằm gọn trong một góc phố nhỏ được bao phủ bằng những hàng cây khiến cho cái nắng mùa hè gay gắt cũng không thể chạm đến mặt đường nơi này.
Ở phía cuối con ngõ, có một quán cafe nhỏ, trong quán cafe có một đôi tình nhân trẻ đang vui vẻ chọn mẫu váy cưới cho ngày trọng đại của đời mình.
3 năm trước.
Những ngày cuối năm giáp tết, người người nhà nhà bận rộn sắm sửa cho năm mới, quán cafe trong con ngõ cụt cũng vắng khách hẳn, người quản lí và đám nhân viên đang tranh thủ dọn dẹp và trang trí lại quán để đón năm mới. Có một chàng trai trẻ tuổi mang khuôn mặt ủ rũ bước vào, gọi một ly cafe không đường rồi ngồi gần cửa sổ, đôi mắt vô hồn nhìn về phía những hàng cây, chiếc điện thoại trên mặt bàn sáng lên báo hiệu những tin nhắn đến nhưng không có vẻ gì là thu hút được sự chú ý của anh chàng kia.
Một cô gái khác đẩy cửa bước vào cùng chiếc vali to đùng, cô gọi một cốc trà nóng rồi kéo ghế rồi ngồi xuống bên cạnh chàng trai kia. Họ không nói gì, chỉ cùng nhau nhìn ra phía hàng cây bằng những ánh mắt vô hồn, thi thoảng cô gái nhấp một ngụm trà rồi quay ra nhìn chàng trai, có vẻ cô định nói gì đó nhưng rồi lại thôi, quay về phía những hàng cây ngoài con ngõ.
Khi cốc trà cạn, cô gái đứng dậy, kéo chiếc vali ra về, chỉ còn lại một mình chàng trai ngồi thẫn thờ ở đó với đôi mắt rưng rưng và ly cafe vẫn con nguyên si như lúc đầu.
Một cái tết sắp đến, một năm cũ sắp qua, còn một chàng trai vừa để một người con gái ra đi khỏi cuộc đời mình trong cái lạnh cắt da cắt thịt của mùa đông.
Những ngày sau đó. Chàng trai kia thường xuyên lui tới quán cafe trong con ngõ cụt, ngồi vào chỗ mà ngày hôm đó anh và người yêu chia tay nhau. Có lẽ anh không thể quên được cô gái ấy.
Hai tháng sau đó, một ngày mưa xuân ẩm ướt. Chàng trai ấy dìu một cô gái đang bị thương vào quán, cẩn thận dùng dụng cụ trong hộp cứu thương mà anh mượn của quán để băng bó vết thương cho cô gái kia.
Một tiếng trước đó.
Một đôi tình nhân trẻ nắm tay nhau bước vào quán, gọi hai ly cafe sữa rồi ngồi nói chuyện với nhau vô cùng vui vẻ. Tưởng chừng như không có gì cắt đứt được mạnh chuyện của họ. Nhưng đột nhiên không khí của quán trở nên căng thẳng khi tất cả mọi người trong quán nghe thấy tiếng cãi cọ vang lên từ bàn của đôi tình nhân trẻ tuổi kia.
Chàng trai kia đứng lên bỏ về trước mặc kệ cô gái kia khóc lóc ngồi lại.
Rồi có lẽ, những ánh mắt tò mò của những khác hàng trong quán cứ hướng về phía cô gái kia nên cô phải đứng dậy ra về, đôi mắt vẫn long lanh những giọt nước mắt.
Nhưng chưa đầy mười phút sau, cô gái ấy được một anh chàng khác dìu vào quán, chân cô gái bị thương, máu vẫn còn đang chảy ra, chàng trai kia mượn hộp cứu thương của quán cẩn thận rửa vết thương trên chân cô gái, rồi băng bó lại và mời cô gái đó một ly sữa tươi nhưng cô gái nhẹ nhàng từ chối rồi ra về với cái chân tập tễnh.
Chủ Nhật, 14 tháng 5, 2017
Ngày em đi.
- Tháng sau anh dọn về nhà mới rồi, sắp sếp buổi ghé anh làm bữa tân gia.
Tôi gật gù đồng ý.
Anh lại bảo tôi:
- Chú cũng xem thế nào đi, mải chơi mãi thế thì được à? Phải vợ con vào mới tu chí được.
- Em vẫn ít tuổi mà.
Tôi vẫn lấy cái lí do muôn thủa để chống chế.
Anh lại bảo
- Bằng tuổi mày ngày xưa anh lấy vợ được 1 năm rồi, còn sắp có cả bé rồi. Tuổi thọ giờ ngắn tranh thủ đi.
Tôi cười trừ.
Anh lấy vợ được 5 năm, ngày trước anh cũng lông bông nhưng từ khi lấy vợ, anh tu chí hẳn, không chơi bời gì nữa.
Năm nay anh 27 tuổi, vừa hoàn tất thủ tục mua nhà, để đầu tháng sau anh dọn về ở. Món quà sinh nhật 29 tuổi anh dành cho vợ anh. Đúng là chỉ khi lập gia đình, những thanh niên yêu "mặt đường" như tôi và anh mới có thể ổn định.
Chị - vợ anh quay ra hỏi tôi:
- Thế chuyện của em với cô bé kia sao rồi ?
- Chiều nay cô ấy bay rồi ạ.
- Thế sao mày không đi tiễn nó? Anh quay ra hỏi tôi.
- Em với nó vừa đi chơi hết ngày hôm qua rồi. Tốt hơn là không nên xuất hiện nữa.
- Chị không hiểu tại sao hai đứa mày lại quyết định thế nữa.
- Đến cả em còn chẳng hiểu nữa là.
- Tuổi trẻ mà. Ngày xưa anh với em chẳng suýt nữa thì cũng thế còn gì.
Anh nhìn chị rồi cười.
Tôi cũng chỉ biết cười.
Lần đó, tôi chưa đọc cuốn sách, tôi không biết nó nói về cái gì.
Cho tới tận hôm nay, ngày em đi tới nơi cách xa tôi một ngàn bốn trăm tám mươi ba cây số. Tôi đọc cuốn sách này. Tôi biết nó nói về cái gì rồi. Tôi cũng biết không phải vì lời tựa bán nhiều của cuốn sách mà em mua nó để tặng tôi. Em cũng có mục đích cả đấy chứ. Vài tiếng nữa là em sẽ bay. Sẽ cách xa tôi gần 1500 km trong vòng 3 năm tới. Tôi không biết nói gì. Tôi chỉ biết chúc em đạt được ước mơ của em. Cũng như em muốn tôi đạt được ước của mình.

