Khoảng thời gian trước, lúc em vẫn còn chờ tôi đón đưa mỗi ngày.
Em hay hỏi tôi: "sau này anh muốn sống trong một ngôi nhà như thế nào?"
Những lần như thế, tôi lại chỉ tay lên một toà chung cư nào đó và bảo: "một căn hộ ở tầng 10 hay 15 như thế kia kìa, để mỗi lần ra ban công anh có thể nhìn thấy mọi người."
Mỗi lần như vậy, em lại ngưng không nói gì rồi lảng sang chuyện khác.
Tôi biết, em không muốn ở trong một căn hộ chung cư bé tẹo. Em có ước mơ nhiều hơn thế nữa. Nhưng không phải em là người quá trọng tiền bạc. Tôi đọc được điều đó trong mắt em.
...
Sau này, tôi tự chủ động thoát khỏi tầm mắt em. Không vì lí do gì cả. Chỉ là bất giác trong khoảng thời gian đó, tôi thấy mình không xứng đáng với em.
Tôi hẹn em buổi cuối cùng rồi cắt đứt liên lạc với em, xin nghỉ việc, lên một chuyến bay. Tôi dọn đến một căn hộ chung cư ở tầng 13, ngay ngã tư khu phố trung tâm thành phố khác. Thành phố mà trước kia tôi và em có hẹn viếng thăm.
Tôi cảm thấy có lỗi với em, nhưng tôi đâu thể ích kỉ chỉ nghĩ cho mình mà làm em phải bỏ ước mơ để chịu khổ cùng tôi.
...
Buổi sáng ngày hôm qua, bầu trời thành phố này thật trong đến kì lạ. Tôi kéo chiếc ghế ra ngoài phía ban công nhìn xuống ánh đèn giao thông phía ngã tư bên dưới. Bất giác tôi đánh rơi ly cafe trên tay vì bóng dáng một cô gái đang dáo dác nhìn quanh, chờ đèn xanh để qua đường...
"Dù có phải chịu bao nhiêu tổn thương thì vẫn mạnh mẽ. Bởi Lòng Tốt không có nghĩa là Yếu Đuối"
Thứ Hai, 12 tháng 6, 2017
Ban công tầng 13
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét